Ly kinh nhất tự, tiện đồng ma thuyết”, đây là chân ngôn, lời nói thật, chắc chắn không phải giả. “Thế chi hành nhân, duy đương dĩ thánh ngôn lượng vi y chỉ dã”. Kinh điển gọi là thánh ngôn lượng, chúng ta không được phê phán, chúng ta không được thay đổi, ý nghĩa của nó quá sâu sắc.
Gần đây có người đồng tu tặng cho cái đĩa, tôi xem rồi, biết được là của thầy Lý hiệu trưởng đại học Đài Loan, Ông làm hơn 10 năm, 15 năm trước ông bắt đầu học khí công, hình như sau 5 năm học khí công, ông dần dần học khả năng đặc biệt này, liên quan đến thần thông, ông học cái này, quả thật rất hiệu quả. Ông làm thí nghiệm, thí nghiệm cái gì? Dùng ngón tay nhận biết chữ. Rất nhiều nhà khoa học tìm đến ông, làm thí nghiệm ngay trước mắt để họ xem, mọi người không còn gì để nói thêm nữa, đúng như vậy. Chữ là do quý vị tự viết, không cho người ta biết, khi viết thì viết một chữ, sau đó dùng giấy bọc lại, bọc rất nhiều lớp, về cơ bản là không thể nào thấy được. Quý vị cầm đi đưa cho những người có khả năng đặc biệt, quý vị bảo ông dùng tay sờ, ông sẽ biết được quý vị viết chữ gì. Cho dù không biết chữ này, nhưng ông vẫn viết ra được dạng chữ, sau đó quí vị mở ra đối chiếu, giống hệt nhau. Ông nói duy chỉ có chữ Phật, người có khả năng đặc biệt cũng không thể nhìn thấy, mà họ chỉ nhìn thấy một mảng sáng, nhưng không thấy được chữ, nên không thể viết ra được, nó phát quang, đây là điều không thể nghĩ bàn. Nếu chữ Phật bỏ đi bộ nhân bên cạnh, thì họ nhìn thấy và có thể viết ra được; nếu thêm một nét phẩy thành chữ phất trong chữ phảng phất thì họ cũng nhìn thấy được, duy chỉ có chữ Phật là không có cách nào nhìn thấy được, nên họ không viết ra được. Thánh ngôn, quả đúng là phi thường! Quý vị viết chữ Phật A Di Đà, nhìn không thấy, chỉ thấy nó phát quang; viết chữ Giê Su cũng không thể nhìn thấy, nó cũng phát quang. Ông ấy nói những thứ này đều là bậc cao, tên nó đều có đặc tính riêng, khác với thứ khác. Nhiều lần thí nghiệm kết quả không hề sai, vì thế ông ấy nói đây là điều hoàn toàn có thật, đây không phải là mê tín. Hơn nữa, người có khả năng đặc biệt này có thể tu luyện, tốt nhất là trước tuổi 40, các em nhỏ từ độ tuổi 6,7 tuổi đến 14 tuổi. Ông nói trong số 100 người trải qua sự tu luyện, thành công chỉ có khoảng mười mấy đến hai mươi người. Tỷ lệ này rất cao. Tâm của trẻ con phải thanh tịnh, phải thuần khiết, phải không có vọng niệm, thì rất dễ tu luyện thành công. Ông ấy dùng ngón tay sờ vào là biết chữ mà quý vị viết ra là chữ gì, đây hoàn toàn là thật, chứ không phải giả. Ở đây chúng ta thấy được “thánh ngôn lượng”, khác với chữ thường, khác với ngôn ngữ văn tự phổ thông, nó phát quang, chúng ta không thể thay đổi nó một cách tuỳ tiện.
Gần đây có người đồng tu tặng cho cái đĩa, tôi xem rồi, biết được là của thầy Lý hiệu trưởng đại học Đài Loan, Ông làm hơn 10 năm, 15 năm trước ông bắt đầu học khí công, hình như sau 5 năm học khí công, ông dần dần học khả năng đặc biệt này, liên quan đến thần thông, ông học cái này, quả thật rất hiệu quả. Ông làm thí nghiệm, thí nghiệm cái gì? Dùng ngón tay nhận biết chữ. Rất nhiều nhà khoa học tìm đến ông, làm thí nghiệm ngay trước mắt để họ xem, mọi người không còn gì để nói thêm nữa, đúng như vậy. Chữ là do quý vị tự viết, không cho người ta biết, khi viết thì viết một chữ, sau đó dùng giấy bọc lại, bọc rất nhiều lớp, về cơ bản là không thể nào thấy được. Quý vị cầm đi đưa cho những người có khả năng đặc biệt, quý vị bảo ông dùng tay sờ, ông sẽ biết được quý vị viết chữ gì. Cho dù không biết chữ này, nhưng ông vẫn viết ra được dạng chữ, sau đó quí vị mở ra đối chiếu, giống hệt nhau. Ông nói duy chỉ có chữ Phật, người có khả năng đặc biệt cũng không thể nhìn thấy, mà họ chỉ nhìn thấy một mảng sáng, nhưng không thấy được chữ, nên không thể viết ra được, nó phát quang, đây là điều không thể nghĩ bàn. Nếu chữ Phật bỏ đi bộ nhân bên cạnh, thì họ nhìn thấy và có thể viết ra được; nếu thêm một nét phẩy thành chữ phất trong chữ phảng phất thì họ cũng nhìn thấy được, duy chỉ có chữ Phật là không có cách nào nhìn thấy được, nên họ không viết ra được. Thánh ngôn, quả đúng là phi thường! Quý vị viết chữ Phật A Di Đà, nhìn không thấy, chỉ thấy nó phát quang; viết chữ Giê Su cũng không thể nhìn thấy, nó cũng phát quang. Ông ấy nói những thứ này đều là bậc cao, tên nó đều có đặc tính riêng, khác với thứ khác. Nhiều lần thí nghiệm kết quả không hề sai, vì thế ông ấy nói đây là điều hoàn toàn có thật, đây không phải là mê tín. Hơn nữa, người có khả năng đặc biệt này có thể tu luyện, tốt nhất là trước tuổi 40, các em nhỏ từ độ tuổi 6,7 tuổi đến 14 tuổi. Ông nói trong số 100 người trải qua sự tu luyện, thành công chỉ có khoảng mười mấy đến hai mươi người. Tỷ lệ này rất cao. Tâm của trẻ con phải thanh tịnh, phải thuần khiết, phải không có vọng niệm, thì rất dễ tu luyện thành công. Ông ấy dùng ngón tay sờ vào là biết chữ mà quý vị viết ra là chữ gì, đây hoàn toàn là thật, chứ không phải giả. Ở đây chúng ta thấy được “thánh ngôn lượng”, khác với chữ thường, khác với ngôn ngữ văn tự phổ thông, nó phát quang, chúng ta không thể thay đổi nó một cách tuỳ tiện.
- Category
- Hòa Thượng Tịnh Không



Comments