Hán-Việt:
1. Tồn tâm bất thiện, phong thủy vô ích
2. Bất hiếu phụ mẫu, phụng thần vô ích
3. Huynh đệ bất hòa, giao hữu vô ích
4. Hành chỉ bất đoan, độc thư vô ích
5. Tác sự quai trướng, thông minh vô ích
6. Tâm cao khí ngạo, bác học vô ích
7. Thời vận bất thông, vọng cầu vô ích
8. Vọng thủ nhân tài, bố thí vô ích
9. Bất tích nguyên khí, phục dược vô ích
10. Dâm ác tứ dục, âm chất vô ích
Dịch Nghĩa:
1. Tâm chứa bất thiện, phong thuỷ vô ích
2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích
3. Anh em chẳng hòa, bè bạn vô ích
4. Việc làm bất chánh, đọc sách vô ích
5. Làm trái lòng người, thông minh vô ích
6. Kiêu căng ngã mạn, học rộng vô ích
7. Thời vận không thông, vọng cầu vô ích
8. Trộm cắp của người, bố thí vô ích
9. Chẳng giữ nguyên khí, uống thuốc vô ích
10. Dâm tà loạn phép, âm đức vô ích
Phổ Thơ:
1. Tâm chứa bất thiện, phong thuỷ vô ích
Mang tâm bất thiện uổng mong cầu
Phong thủy truy tìm mãi tận đâu?
Tâm đức đổi thay lòng dối trá
Tánh hiền cải sửa dạ thâm sâu
Tâm chơn cửa phước thênh thang mở
Lòng chánh đường danh bát ngát thâu
Phong thủy tự tâm không tự cảnh
Mang tâm bất thiện uổng mong cầu.
2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích
Bất hiếu Mẹ Cha lỗi đạo trời
Tôn thờ lúc chết uổng công thôi
Thâm ân dưỡng dục ơn hơn biển
Đức lớn cù lao nghĩa vượt trời
Thăm thẳm biển đông khôn sánh ví
Trập trùng núi thái khó so lời
Mẹ Cha tại thế không cung dưỡng
Vô ích cúng dâng lúc chết rồi.
3. Anh em chẳng hòa, bè bạn vô ích
Cùng chung Phụ Mẫu, dưỡng sinh mình
Bạn hữu sao bằng nghĩa đệ huynh
Vỏ đậu đun thân làm khổ trí
Nồi da xáo thịt khiến đau hình
Gia đình bỏ mặc không trân quí
Xã hội nương nhờ chẳng khiết minh
Cốt nhục rời xa nào tiếc nuối
Là vô ích sống uổng giao tình.
4. Việc làm bất chánh, đọc sách vô ích
Đọc sách nhiều chi chẳng tạo lành?
Chuyên làm bất chánh phước sao sanh?
Phật kinh cội gốc khuyên hành thiện
Thánh sách bước đầu học đạo nhân
Sửa đổi lòng mê tâm dưỡng chánh
Trau dồi trí sáng đức thành chân
Học câu tạo phước cho nhân thế
Lợi ích nhân sanh cố thực hành.
5. Làm trái lòng người, thông minh vô ích
Người kia trí huệ sáng thông minh
Ỷ giỏi tài cao tánh hợm mình
Nghịch trái lòng người tài bất dụng
Thuận vâng ý Thánh đức cao minh
Đức dày ắt hẳn tâm linh mở
Phước thiển sao không giới đức gìn?
Trí sáng nuôi thân tâm hiệp chúng
Không làm vô ích kiếp nhân sanh.
6. Kiêu căng ngã mạn, học rộng vô ích
Kiêu căng ngã mạn rẽ khinh đời
Học rộng làm gì vô ích thôi
Kiêu căng hoán đổi thành tâm Thánh
Ngã mạn trau tâm dưỡng nết trời
Sách sử làu thông tâm rộng mở
Kinh văn bác lãm đức vun bồi
Đem tài học rộng ra giúp thế
Truyền bá hạnh lành khắp nơi nơi.
7. Thời vận không thông, vọng cầu vô ích
Thời vận không thông lọ phải cầu
Nghiệp xưa tác tạo tránh nơi đâu
Non cao khó dưỡng người gây nghiệp
Biển rộng khôn dung kẻ tạo sầu
Phước hưởng duyên lành nhờ ý sáng
Quả gieo hạnh phúc tự tâm trau
Oan khiên muốn giải lo tu sửa
Vô ích cầu mong uổng vọng cầu.
8. Trộm cắp của người, bố thí vô ích
Đức tốt, tâm lành, tánh tự thanh
Của người trộm cắp uổng tâm thành
Phật, Trời chẳng chứng tâm phi nghĩa
Tiên, Thánh đâu dùng dạ bất nhân
Bác ái thanh tâm hành phước báu
Từ bi vận trí tạo duyên lành
Nhân lành kiếp kiếp hoa xinh nở
Vô ích tâm tham uổng phước lành.
9. Chẳng giữ nguyên khí, uống thuốc vô ích
Thân thể kiện khang vốn tự mình
Ăn chơi quá độ họa thân sinh
Thuốc Thần bổ quí tuồng vô ích
Dược Thánh cao minh cũng khó gìn
Thuốc quí tự thân nuôi dưỡng khí
Linh đơn nơi tánh giữ thần tinh
Chẳng gìn nguyên khí linh đơn uổng
Vô ích tìm cầu thuốc diệu minh.
10. Dâm tà loạn phép, âm đức vô ích
Muốn cầu âm đức phước thâm sâu
Loạn phép tà dâm uổng vọng cầu
Yểm cựu sanh lòng hư nghĩa trước
Nghinh tân tạo tánh hủy duyên đầu
Dâm bôn tội lỗi càng vương nợ
Dục ái oan khiên khó gỡ sầu
Muốn tạo duyên lành mau tự tỉnh
Tâm lành chính trực phước thâm sâu.
A Di Đà Phật!
1. Tồn tâm bất thiện, phong thủy vô ích
2. Bất hiếu phụ mẫu, phụng thần vô ích
3. Huynh đệ bất hòa, giao hữu vô ích
4. Hành chỉ bất đoan, độc thư vô ích
5. Tác sự quai trướng, thông minh vô ích
6. Tâm cao khí ngạo, bác học vô ích
7. Thời vận bất thông, vọng cầu vô ích
8. Vọng thủ nhân tài, bố thí vô ích
9. Bất tích nguyên khí, phục dược vô ích
10. Dâm ác tứ dục, âm chất vô ích
Dịch Nghĩa:
1. Tâm chứa bất thiện, phong thuỷ vô ích
2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích
3. Anh em chẳng hòa, bè bạn vô ích
4. Việc làm bất chánh, đọc sách vô ích
5. Làm trái lòng người, thông minh vô ích
6. Kiêu căng ngã mạn, học rộng vô ích
7. Thời vận không thông, vọng cầu vô ích
8. Trộm cắp của người, bố thí vô ích
9. Chẳng giữ nguyên khí, uống thuốc vô ích
10. Dâm tà loạn phép, âm đức vô ích
Phổ Thơ:
1. Tâm chứa bất thiện, phong thuỷ vô ích
Mang tâm bất thiện uổng mong cầu
Phong thủy truy tìm mãi tận đâu?
Tâm đức đổi thay lòng dối trá
Tánh hiền cải sửa dạ thâm sâu
Tâm chơn cửa phước thênh thang mở
Lòng chánh đường danh bát ngát thâu
Phong thủy tự tâm không tự cảnh
Mang tâm bất thiện uổng mong cầu.
2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích
Bất hiếu Mẹ Cha lỗi đạo trời
Tôn thờ lúc chết uổng công thôi
Thâm ân dưỡng dục ơn hơn biển
Đức lớn cù lao nghĩa vượt trời
Thăm thẳm biển đông khôn sánh ví
Trập trùng núi thái khó so lời
Mẹ Cha tại thế không cung dưỡng
Vô ích cúng dâng lúc chết rồi.
3. Anh em chẳng hòa, bè bạn vô ích
Cùng chung Phụ Mẫu, dưỡng sinh mình
Bạn hữu sao bằng nghĩa đệ huynh
Vỏ đậu đun thân làm khổ trí
Nồi da xáo thịt khiến đau hình
Gia đình bỏ mặc không trân quí
Xã hội nương nhờ chẳng khiết minh
Cốt nhục rời xa nào tiếc nuối
Là vô ích sống uổng giao tình.
4. Việc làm bất chánh, đọc sách vô ích
Đọc sách nhiều chi chẳng tạo lành?
Chuyên làm bất chánh phước sao sanh?
Phật kinh cội gốc khuyên hành thiện
Thánh sách bước đầu học đạo nhân
Sửa đổi lòng mê tâm dưỡng chánh
Trau dồi trí sáng đức thành chân
Học câu tạo phước cho nhân thế
Lợi ích nhân sanh cố thực hành.
5. Làm trái lòng người, thông minh vô ích
Người kia trí huệ sáng thông minh
Ỷ giỏi tài cao tánh hợm mình
Nghịch trái lòng người tài bất dụng
Thuận vâng ý Thánh đức cao minh
Đức dày ắt hẳn tâm linh mở
Phước thiển sao không giới đức gìn?
Trí sáng nuôi thân tâm hiệp chúng
Không làm vô ích kiếp nhân sanh.
6. Kiêu căng ngã mạn, học rộng vô ích
Kiêu căng ngã mạn rẽ khinh đời
Học rộng làm gì vô ích thôi
Kiêu căng hoán đổi thành tâm Thánh
Ngã mạn trau tâm dưỡng nết trời
Sách sử làu thông tâm rộng mở
Kinh văn bác lãm đức vun bồi
Đem tài học rộng ra giúp thế
Truyền bá hạnh lành khắp nơi nơi.
7. Thời vận không thông, vọng cầu vô ích
Thời vận không thông lọ phải cầu
Nghiệp xưa tác tạo tránh nơi đâu
Non cao khó dưỡng người gây nghiệp
Biển rộng khôn dung kẻ tạo sầu
Phước hưởng duyên lành nhờ ý sáng
Quả gieo hạnh phúc tự tâm trau
Oan khiên muốn giải lo tu sửa
Vô ích cầu mong uổng vọng cầu.
8. Trộm cắp của người, bố thí vô ích
Đức tốt, tâm lành, tánh tự thanh
Của người trộm cắp uổng tâm thành
Phật, Trời chẳng chứng tâm phi nghĩa
Tiên, Thánh đâu dùng dạ bất nhân
Bác ái thanh tâm hành phước báu
Từ bi vận trí tạo duyên lành
Nhân lành kiếp kiếp hoa xinh nở
Vô ích tâm tham uổng phước lành.
9. Chẳng giữ nguyên khí, uống thuốc vô ích
Thân thể kiện khang vốn tự mình
Ăn chơi quá độ họa thân sinh
Thuốc Thần bổ quí tuồng vô ích
Dược Thánh cao minh cũng khó gìn
Thuốc quí tự thân nuôi dưỡng khí
Linh đơn nơi tánh giữ thần tinh
Chẳng gìn nguyên khí linh đơn uổng
Vô ích tìm cầu thuốc diệu minh.
10. Dâm tà loạn phép, âm đức vô ích
Muốn cầu âm đức phước thâm sâu
Loạn phép tà dâm uổng vọng cầu
Yểm cựu sanh lòng hư nghĩa trước
Nghinh tân tạo tánh hủy duyên đầu
Dâm bôn tội lỗi càng vương nợ
Dục ái oan khiên khó gỡ sầu
Muốn tạo duyên lành mau tự tỉnh
Tâm lành chính trực phước thâm sâu.
A Di Đà Phật!
- Category
- Hòa Thượng Tịnh Không



Comments